REVIEW XIN CHÀO, NGÀY XƯA ẤY – CUỘN BĂNG HỒI ỨC THANH XUÂN CỦA CHÚNG TA

Tác giả: Bát Nguyệt Trường An | Thể loại: Ngôn tình hiện đại, Thanh xuân vườn trường | Đánh giá: 9.1/10 điểm từ 103584 lượt nghe | Trạng thái: Full

Review Xin Chào, Ngày Xưa Ấy – Cuộn Băng Hồi Ức Thanh Xuân Của Chúng Ta

Cuộn Băng Hồi Ức Thanh Xuân Của Chúng Ta

Review Xin Chào, Ngày Xưa Ấy

Thanh xuân tuổi trẻ đẹp đẽ tựa như ánh trăng trong làn nước hư ảo, chỉ chạm một ngón tay thôi cũng có thể tan mất. Ai cũng có tuổi trẻ và những câu chuyện về tuổi trẻ của riêng mình, trong mỗi câu chuyện ấy đều có những hồi ức đẹp kèm theo cả sự nuối tiếc mãi in dấu lại nơi đáy trái tim. Thanh xuân được mệnh danh là “từ khóa vàng” trong lòng các bạn yêu truyện bởi chúng ta luôn có thể tìm thấy hình ảnh của bản thân mình trong đó. 

Nằm trong hệ liệt cao trung Chấn Hoa, “Xin chào, ngày xưa ấy” mang đến một hơi thở tươi mát của tuổi trẻ, mang đậm phong cách Bát Nguyệt Trường An nhẹ nhàng nhưng sâu lắng và có phần hơi tiếc nuối. Khác với các tác phẩm viết sau này, Xin chào hoàn toàn đứng dưới góc nhìn của bạn nhỏ Dư Châu Châu lúc 5 tuổi. Bộ truyện là hành trình trưởng thành  của Châu Châu và những người đã đi qua, tác động mạnh mẽ đến cuộc đời cô ấy. Không hề có nhân vật được núp dưới cái bóng hoàn mỹ của nhân vật chính, mỗi nhân vật mang tới sự rung động và đồng cảm một cách tự nhiên bởi sự dung dị, chân thành và “thật” nhất. 

“Xin chào, ngày xưa ấy” là câu chuyện về tuổi trẻ chân thật và gần gũi nhất mà tớ từng đọc. Đọc xong bộ truyện mình như được trở về quãng thời gian tươi đẹp nhất đó. Hóa ra, khi còn trẻ chúng ta đã từng…

Chúng ta đã từng thuần khiết và trong sáng đến thế…

Tớ đã từng hồi tưởng lại rất nhiều lần hình ảnh của mình hồi bé có thể như thế nào? Cho đến khi đọc những chương đầu tiên của “Xin chào, ngày xưa ấy”. Đúng vậy, chúng ta đều từng là Dư Châu Châu 5 tuổi, đem chăn quấn lên người bày trò đóng kịch theo các bộ phim hoạt hình từng xem. Chúng ta từng là Dư Châu Châu luôn chìm đắm trong thế giới do mình tự tưởng tượng, luôn đóng vai anh hùng giải cứu thế giới. Chúng ta đều từng là Dư Châu Châu, cảm thấy những cái cốc cũng có linh hồn của nó, đều có thể là người bạn chơi cùng. Chúng ta đã từng có một thời thơ ấu êm đềm, ngây thơ, hồn nhiên đến thế. 

Bối cảnh câu chuyện khi Dư Châu Châu lúc còn bé chỉ quanh quẩn ở nhà bà, tại nhà trẻ tỉnh. Do không có điều kiện đi nhà trẻ như những bạn khác nên những người xuất hiện bên cạnh cô bé chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Đối với Dư Châu Châu, đó là cả thế giới, có tất cả những gì cô bé cần. Cho đến khi cô bé gặp Lâm Dương – cậu bé lương thiện, lạc quan, kiên định nhất mà tớ từng biết.

– Cậu là ai?

– Dư Châu Châu.

– Cậu đến từ đâu?

– Nhà của tớ.

– Cậu… Từ bây giờ nàng sẽ là tứ hoàng phi của trẫm.

Cuộc gặp gỡ ngây ngô cùng lời hẹn “Mai tớ lại đến” của Dư Châu Châu và Lâm Dương như một sợi dây vô hình kéo hai đứa trẻ đến gần nhau hơn. Lâm Dương như một mặt trời rạng rỡ ở một thế giới sáng lạn mà Châu Châu không đủ dũng khí để bước vào, còn Dư Châu Châu lại là người mà Lâm Dương muốn che chở cả đời. 

Với mình, Xin chào ngày xưa ấy không phải là câu chuyện tình yêu thuần túy. Trong truyện, không khó để nhận ra tình cảm của Lăng Tường Xuyến trước hotboy Sở Thiên Khoát, hoặc tình cảm bị đè nén của Tân Mỹ Hương với Ôn Miểu, tình cảm kiên định của Lâm Dương với Dư Châu Châu và mối duyên dang dở giữa Ký Hi Kiệt và Mễ Kiều. Nhưng mình không cho đó là tình yêu. Nếu có phải gọi tên, mình nghĩ nên gọi là “rung động”. Đó là thứ tình cảm đầu đời trong sáng, đẹp đẽ đến nao lòng. Thứ tình cảm trong trẻo không cần đền đáp hay trao đổi, không màng tư lợi. Đúng người, đúng thời điểm, tình cảm đó sẽ nở rộ thành tình yêu. Nhưng chỉ cần để lỡ một khoảnh khắc thôi cũng mang đến sự tiếc nuối vô cùng. 

Chúng ta đã từng trải qua những chuyện đau thương đến vậy….

Có một câu tớ từng đọc viết rằng: “Trái tim những người trẻ tuổi non nớt và yếu mềm. Vì vậy, sự tổn thương và ấm áp đều được khắc rất sâu trong đó. Cuối cùng, những thứ bị khắc ghi đó, cùng với thời gian, trở thành tính cách của chúng ta.” Điều này dường như hoàn toàn đúng với cô bé Dư Châu Châu. Từ cô bé ngây thơ, hồn nhiên, vui vẻ luôn miệng nói cười, vậy mà càng lớn lên lại càng lạnh lùng, bình thản, hiểu chuyện đến phát bực. Phải trải qua những biến cố cỡ nào mới có thể hình thành nên được Dư Châu Châu của năm 17 tuổi như thế? 

Trưởng thành đã chứng tỏ cho Dư Châu Châu một sự thật phũ phàng rằng, cô không phải Saint Seiya – người hùng đánh mãi không chết, luôn luôn đánh bại kẻ địch. Thay vì đóng vai người hùng, cô lại muốn đóng vai số phận hơn. Bởi lẽ cô hiểu, không có gì chiến thắng được số phận nghiệt ngã, chính cô cũng thế. Cô bé ngày nào dám đứng lên bảo vệ chính nghĩa đã không còn, mà thay vào đó là một Dư Châu Châu bàng quan với tất cả mọi thứ trên đời. 

“Việc tính toán thời gian trôi qua không chỉ dựa vào lịch…”

Thời gian cũng có thể dùng vết thương để tính toán.

Dư Châu Châu là mối tình giữa Cục trưởng Châu và mẹ Dư, mối tình đơm hoa nhưng không thể kết trái. Lớn lên trong gia đình chỉ có mẹ và bà ngoại, cô đã quen với việc phải nghe những lời bàn tán của hàng xóm, ánh mắt miệt thị của bạn bè, thầy cô. 

Tuy nhiên, Dư Châu Châu không để tâm đến việc được bạn bè, thầy cô yêu quý. Cô có thế giới riêng của mình, nơi mà cô dùng trí tưởng tượng và sự lạc quan của mình để hóa thân thành anh hùng bảo vệ mẹ, bà ngoại và Bôn Bôn. Cô bé năm 6 tuổi ấy đã từng khóc vì không hiểu nổi bính âm và không có một đóa hoa khen thưởng nào, năm 17 tuổi lại tỏa sáng, luôn là học sinh đứng nhất nhì khối. Động lực của cô chính là mẹ, cô muốn bảo vệ và muốn mẹ thật hạnh phúc. Cảm tưởng như những gì đau thương nhất đều đã trải qua rồi và Châu Châu mạnh mẽ, cứng cỏi sẽ mãi mãi là một chiến binh không gục ngã. Nhưng rồi, khi những người cô muốn bảo vệ lần lượt rời xa thế giới này, Châu Châu đã không còn biết vì ai mà chiến đấu nữa rồi. 

“Cậu đã hứa là ngày mai sẽ đến, thế nhưng cậu lại nuốt lời.” – Lâm Dương

Vận mệnh, hoặc nói đúng hơn, lỗi lầm của người lớn, lại hết lần này đến lần khác, đẩy hai đứa trẻ ra xa. Ngay khi mình cảm thấy Châu Châu có thể một chút nữa thôi là thích Lâm Dương thì lại có một biến cố nào đó xảy ra khiến cô ấy lạnh lòng. Và, cô ấy lựa chọn trốn chạy suốt những năm tháng học cấp hai. 

Châu Châu vốn dĩ có quá nhiều gánh nặng. Nên đã có lúc, cô ấy tìm kiếm sự đồng điệu từ Trần An, cô ấy bài xích sự thân thiết của Lâm Dương, vì người đó mãi mãi không cùng một thế giới với mình.

Không phải ai cũng may mắn như Lâm Dương, được sống trong tuổi thơ ấm êm, có cuộc sống hạnh phúc bên gia đình khá giả. Dư Châu Châu trưởng thành trong sự đổ vỡ, mất mát; Bôn Bôn quen với việc bị bố đánh đập thừa sống thiếu chết khi bố say xỉn; hay như Trần An đã sớm phải học cách sống một mình khi những người yêu thương cậu nhất lần lượt rời cậu mà đi. 

Trong quá trình trưởng thành của Dư Châu Châu, tớ chứng kiến cả những sự tiếc nuối vì chia ly của những người bạn để đi đến một nơi “xa hơn”. Có những người có thể không bao giờ còn cơ hội gặp lại nữa, có những người đã thay đổi đến không nhận ra. 

Có những người, bạn không có cách nào quên được

Có những việc, bạn không thể nào quên được

Có những tình bạn sẽ không bao giờ gặp lại nữa

Thông thường, khi kí ức càng rõ nét thì càng tàn nhẫn.

Chúng ta đã từng tưởng rằng, sau này trưởng thành sẽ được ở bên nhau

Thực ra, trưởng thành có nghĩa là chia ly.

Thanh xuân luôn là liều thuốc chữa lành… 

Trong truyền thuyết, để hóa thành rồng, cá chép phải rút đi toàn bộ vẩy cá trên người mình. Còn con chim phải tự đốt cháy mình, trải qua cơn đau thiêu đốt của ngọn lửa, mới có thể hóa thành phượng hoàng. Đau đớn và tổn thương của tuổi trẻ quả thực không dễ dàng để vượt qua. Nhưng có lẽ đó là lẽ tất yếu để trưởng thành. 

Tuổi thanh xuân của Dư Châu Châu dù có yếu đuối, có vấp ngã, có trốn chạy đến đâu đi nữa thì cũng đến lúc phải mạnh mẽ và kiên cường đứng lên. Bởi, thanh xuân vẫn còn cơ hội và bên cạnh cô luôn có những người bạn cực kì tuyệt vời, luôn sẵn sàng cùng cô làm những điều điên rồ, và luôn bên cạnh làm điểm tựa, nâng đỡ cô. 

Thật may, thanh xuân của cô có Trần An. Nhiều lần mình tự hỏi, nếu trong những năm tháng tuổi trẻ của Châu Châu không có anh thì sẽ thế nào? Trần An là một người anh đáng tin cậy, chững chạc luôn thường trực nụ cười nhạt ở trên môi. Anh được Châu Châu tôn sùng như thần tiên, và đem lòng yêu mến, thần tượng suốt những tháng năm trưởng thành. Trần An là một người bạn tri kỷ, người mà cô có thể chia sẻ, giãi bày những tâm tư già dặn, có phần hơi ương bướng của bản thân. Cảm ơn Trần An, vì anh mà Châu Châu không còn cảm thấy cô độc, lạc lõng, an nhiên mà trưởng thành. 

“Năm đó, Dư Châu Châu đi qua một đoạn đường dài nhất trong cuộc đời, mà bé gặp phải Trần An ở cuối con đường đó.“

Thật may, thanh xuân của cô có Lâm Dương. Nếu Trần An được ví như mặt trăng luôn lặng lẽ quan sát, động viên khi Châu Châu cần thì Lâm Dương chính là mặt trời. Cậu là mặt trời rực rỡ, sáng lạn nhất sưởi ấm trái tim lạnh lẽo vì chịu tổn thương của cô. Cậu bé Lâm Dương ngốc nghếch hay bám theo Châu Châu ngày bé đã trở thành một chàng trai vô cùng ưu tú, lạc quan, lương thiện và cực kì kiên định. Cậu bé ngày nào đã là một chàng trai vô cùng kiên định, mạnh mẽ, dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Khi bạn có người muốn bảo vệ, bạn sẽ trở nên vô cùng kiên cường. 

“Tam giác cân cân tại đỉnh. Tớ sẽ vì cậu mà cân cả thế giới. Dư Châu Châu, tớ nhất định sẽ bảo vệ cậu.”

Cảm ơn Lâm Dương, cảm ơn sự kiên trì của cậu. Cảm ơn cậu đã luôn ở bên cạnh Châu Châu, kiên nhẫn tìm lại nụ cười, niềm tin và lý tưởng của cô. Vì sự xuất hiện của cậu, tất cả những tổn thương mà cô gái ấy phải trải qua, sau này khi nhìn lại, mới thấy đó chỉ là nốt trầm nhỏ giữa những tháng năm tươi đẹp và rực rỡ nhất. Cô gái ấy một lần nữa lại tỏa sáng rực rỡ! 

“Dư Châu Châu, tớ sẽ mãi ở đây, Ngay phía sau cậu.”

Với Lâm Dương và Dư Châu Châu, nguyện vọng của họ là “Nắm tay nhau, đi hết một kiếp người”. Hiện tại, họ mới làm được nửa câu đầu. Lâm Dương không hứa hẹn điều gì. Dư Châu Châu cũng không nói mãi mãi ở bên nhau. Nửa câu sau, họ không vội. Bởi lẽ thứ hai người có nhiều nhất sau này, chính là thời gian.

‘Tôi cũng có lúc cảm thấy cuộc sống sau khi trưởng thành giống như là một con quay. Quay đi quay lại cũng quay lại điểm xuất phát. Mà những quãng thời gian ngày xưa liên tiếp trôi qua kia cũng đang gột rửa từng người trong chúng ta. Nhưng mà tôi cảm thấy tôi của ngày xưa ấy mới là tôi tuyệt vời nhất. Bởi vì có một mặt trời, từ đầu đến cuối luôn chiếu sáng bên cạnh tôi’ – Dư Châu Châu

Thật may, thanh xuân của cô còn có Bôn Bôn, Mễ Kiều, Tiểu Yến Tử, Lăng Tường Tây, Tân Mỹ Hương, Ôn Miểu… những người đã đồng hành cùng cô và cùng tạo nên một quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp nhất. 

Tuổi trẻ của chúng ta vì gặp được nhau mà bỗng nhiên chẳng còn vô nghĩa…

Liệu có bao nhiêu bạn giống tớ, luôn thích đọc những bộ truyện thanh xuân vườn trường, sau đó lại thổn thức nhớ về “ngày xưa ấy’? Nơi đẹp nhất là nơi chúng ta chưa từng đi qua, khoảng thời gian đẹp nhất là khoảng thời gian không thể quay trở lại. 

Khi tớ viết những dòng này cũng là lúc nhiều bạn đang bừng bừng khí thế khát khao được lên cấp ba, lên đại học. Cho tới sau này, tớ mới nhận ra, khoảng thời gian tốt đẹp nhất là khi chúng ta được mặc áo đồng phục, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy nhau trong một lớp học. 

Trên đời có hai thứ vĩnh viễn không bao giờ nghịch chuyển, một là sinh mệnh, hai là tuổi thanh xuân. Rất nhiều thứ có thể lặp lại, lá cây khô héo vẫn có thể xanh lại, những thứ quên rồi có thể nhớ lại, nhưng tuổi thanh xuân qua rồi vĩnh viễn không thể trở lại lần nữa”

CTA: Khi đọc “Xin chào, ngày xưa ấy”, tớ lại có cảm giác tuổi thanh xuân của mình lại trở về, những kí ức vẫn không ngừng sống dậy, thổn thức trong tim tớ. Đây có lẽ là bộ truyện thanh xuân trong trẻo nhất mà tớ đã từng đọc, các bạn hãy đọc và nêu cảm nghĩ với tớ nhé. 

💛🧡 Cảm ơn các bạn đã lắng nghe và ủng hộ chúng tôi 🧡💛

📧 Email góp ý: info@audiobox.studio

💌 Facebook: https://www.facebook.com/Info.MieuGia

error: