REVIEW ĐỢI ANH ĐẾN NĂM 35 TUỔI – NAM KHANG BẠCH KHỞI

Tác giả: Nam Khang Bạch Khởi | Thể loại: Đam Mỹ | Đánh giá: 8.6/10 điểm từ 92110 lượt nghe | Trạng thái: Full

Review Đợi Anh Đến Năm 35 TuổiNam Khang Bạch Khởi

Chết vì tình, có đáng không?

Tự tử vì yêu luôn là câu chuyện muôn thuở trên báo đài, truyền thông. Những mẩu tin tức kiểu đó sẽ được liệt vào các hạng mục gần giống cướp – hiếp – giết. Người ta bàn ra tán vào, dư luận xôn xao đôi chút. Vài lời đánh giá chót lưỡi đầu môi nhưng chưa hẳn phi lý: “Dại quá”, “Vì một mối tình, có đáng thế không?”,…

Họ nói thế, có lý của họ. Con người có thể đoàn kết, phát triển thịnh vượng như hiện tại một phần lớn là nhờ đức tin chung. Trong đạo Phật, người ta tin rằng tự sát là tội lỗi nặng nề nhất. Phải trải qua biết bao nhiêu kiếp nạn, linh hồn mới có thể đầu thai trở thành người. Mẹ cha là những người đã thai nghén và sinh nở, đã ban cho con trẻ sự sống. Quyết định tự vẫn vì thế được gán vào tội danh bất hiếu. Không một bài kinh cầu nào bày tỏ lòng cảm thông dành cho những kẻ đầu hàng số phận, chọn cách ra đi để lại sự tổn thất cho người ở lại. 

Nhưng con người vốn chẳng phải tạo vật gì ghê gớm. Loài người có thể bị tuyệt chủng bất cứ lúc nào bởi bản năng yếu đuối. Chúng ta sống với cái chết lơ lửng trên đầu. Sống thêm một ngày là chết sớm đi một ngày. Dù nhận thức được sự hiện hữu của cái chết, chẳng ai đoán định được nó đến lúc nào và tại sao lại đến. Tình yêu cũng vậy. Có mấy ai chuẩn bị được tâm thế nghênh đón tình yêu và những khổ đau mà nó mang lại. Chúng ta đều yêu khi chưa biết cách yêu, đều vỡ vụn khi chưa kịp lành lặn, đều biết khóc trước khi cười.

Trong cuốn tự truyện “Đợi anh đến năm 35 tuổi”, tác giả Nam Khang đã dốc bút viết một dòng: “Em sẽ đợi anh đến năm 35 tuổi. Vì em sẽ không sống đến năm 35 tuổi”. Nam Khang tự vẫn bằng cách trầm mình xuống sông Tương Giang ở tuổi 28. Anh không chờ được nữa, không đợi được người mà anh gọi là “ông xã”, không chờ được ngày gia đình và xã hội công nhận cuộc tình của họ. Đối với chàng văn sĩ tài hoa ấy hay bất cứ ai cùng cảnh ngộ, nỗi đau giống như khối u ác tính, dần dần di căn, khiến con người cứ thế mất đi nhận thức, lý trí và cả những kí ức. Chết có lẽ là cách thức tốt nhất để bảo quản phần kí ức dễ hư hỏng, mục ruỗng. Họ chết để phần kí ức huy hoàng và sống động ấy được sống, sống mãi trong bảo tàng tình yêu nhân loại. Nếu sự sống như dòng nước chảy trôi thì cái chết sẽ đóng băng tất cả. 

Review Review Đợi Anh Đến Năm 35 Tuổi
Review Review Đợi Anh Đến Năm 35 Tuổi

Câu chuyện của cây viết quá cố Nam Khang Bạch Khởi khiến tôi phần nào nhớ đến nghệ sĩ tài hoa Trương Quốc Vinh (Leslie Chung). Nếu Trương Quốc Vinh còn sống, có lẽ tài tử điện ảnh Hong Kong và người tình Đường Hạc Đức vẫn sẽ tiếp tục phải trao nhau những cái nắm tay, những ôm hôn vụng trộm. Nhưng khi diễn viên họ Trương chết đi, tình yêu của họ lại được đúc thành tượng vàng, sơn phủ bóng, trưng bày trang trọng trong lòng hàng triệu người theo dõi. Đó là đối với người ngoài. Còn đối với Trương Quốc Vinh, cái chết phải chăng chính là cách thức anh “đóng hộp” đoạn đời lộng lẫy nhất – đoạn đời mà có lẽ sống thêm vài ba năm anh sẽ chẳng thể nuôi giữ được. 

Tự vẫn là quyết định bồng bột hay thấu đáo? Thật khó mà phán xét. Nam Khang ra đi sau 2 năm đằng đẵng để cho bản thân và người ấy cơ hội. Đó là 2 năm của đau thương và hy vọng, của tiếc nuối và chờ mong, của tủi hổ và ngóng đợi. 2 năm ấy, có một nhà văn nghèo tự thân chống chọi với căn bệnh trầm cảm, tự dằn vặt bản thân với nỗi nhớ, tự giày xéo bản thân với hy vọng. Từng đó thời gian và nỗ lực, có là phiến diện quá không khi gắn cho lựa chọn của Nam Khang hai chữ “bồng bột”? Họ đã là những chiến binh dũng cảm trên đấu trường tình ái. Tình yêu nâng họ lên mây xanh rồi đạp họ xuống tận chín tầng địa ngục. Nhưng họ đã chiến đấu, anh dũng và hiên ngang. Người lính thua trận không có nghĩa là người lính không chiến đấu. Cũng giống như chiến thắng, thua cuộc cũng là một kết quả có thể xảy ra. Sức chiến đấu của mỗi chiến sĩ là khác nhau. Không thể lấy những dũng sĩ thắng trận làm hình mẫu để soi chiếu. Các chiến binh tử trận cũng đã lao vào trận chiến, giương giáo cầm mác bằng tất cả sức lực và những mảnh hy vọng mong manh mà họ lượm lặt đâu đó nơi chiến trường đổ nát.

Review Review Đợi Anh Đến Năm 35 Tuổi
Review Review Đợi Anh Đến Năm 35 Tuổi

Có một cụm từ trong tiếng Anh mà tôi đặc biệt thích dùng trong cả văn nói và văn viết là “embrace the diversity” (tạm dịch: tôn trọng sự khác biệt). Chúng ta đều có cơ sở để tin rằng thế giới này không phải một thể đồng nhất. Với bộ gen khác nhau, cấu trúc não bộ khác nhau, môi trường sinh trưởng khác nhau, chúng ta có lối suy nghĩ và hành vi khác nhau. Bởi sự khác nhau cơ bản đó, phản ứng của mỗi người hậu đổ vỡ tình cảm cũng không hề trùng khớp. 

Thật xấu hổ để thừa nhận một sự thật rằng, đôi khi quyết định tự tử cũng chính là nỗ lực cuối cùng của các nạn nhân để gây chú ý với tình yêu đời họ. Khi nghĩ đến cái chết sau chia tay, viễn cảnh đầu tiên hiện hữu trong tâm trí ta chắc hẳn sẽ là đám tang của chính mình. Trong buổi lễ tiễn đưa ấy có ai? Liệu có người mà chúng ta dùng cái chết của bản thân để viện cớ gặp gỡ? Liệu họ có xót xa? Liệu sự ra đi của ta có ám ảnh họ suốt phần đời còn lại? Phần ích kỉ tự nhiên nhất vô tình đã trở thành mồi lửa đốt cháy cả toà tháp. 

💛🧡 Cảm ơn các bạn đã lắng nghe và ủng hộ chúng tôi 🧡💛

📧 Email góp ý: [email protected]

💌 Facebook: https://www.facebook.com/Info.MieuGia

error: